Hành trình “lạ lùng” của một cô em: Từ hướng nội đến bản lĩnh cùng Behapy

Trong hành trình xây dựng và phát triển đội ngũ Behapy Zen Team, tôi đã gặp rất nhiều nhân sự tài năng, nhưng có một cô em sinh năm 1999 để lại trong tôi nhiều ấn tượng đặc biệt – một hành trình vừa “lạ”, vừa khiến tôi không thể không kể lại.

Tôi biết đến em nhờ sự kết nối của hai người bạn đồng hành – Ninh Giang Dương và Dương Phương Anh. Cuộc gặp đầu tiên diễn ra vào tháng 11 năm ngoái, qua một buổi Zoom ngắn chỉ khoảng 30 phút. Em tắt camera, không hỏi bất cứ điều gì, chỉ… chăm chú lắng nghe tôi nói. Và thật bất ngờ, sau buổi “quan sát” ấy, em quyết định gia nhập Behapy ngay lập tức.

Hóa ra, trước khi gặp tôi, em đã dành cả tháng để âm thầm tìm hiểu về Behapy: từ website, fanpage, group cộng đồng cho đến kênh YouTube. Một quyết định được đưa ra không phải từ cảm xúc bốc đồng, mà là kết quả của sự quan sát kỹ lưỡng, có chủ đích.

Tháng đầu tiên tại Behapy, em là một cô gái hoàn toàn hướng nội – đi làm đều đặn nhưng gần như không nói chuyện với ai, đặc biệt là với tôi. Trong tâm trí tôi khi ấy, hình ảnh một “mẹ bỉm” mới sinh, còn non trẻ, e dè và chắc chắn còn nhiều bỡ ngỡ. Tôi không kỳ vọng gì nhiều, bởi tôi nghĩ có lẽ em vẫn đang trong giai đoạn “chưa sẵn sàng”.

Nhưng tôi đã sai.

Chỉ đến tháng thứ hai, tôi bắt đầu ngỡ ngàng khi thấy tên em liên tục xuất hiện trên hệ thống đơn hàng – không phải vài chục, mà là cả nghìn sản phẩm mỗi đợt. Một cô gái gần như không đăng bài, không ồn ào trên mạng xã hội… mà lại “vít doanh số” đều như vậy? Tôi không khỏi đặt dấu hỏi: em bán ở đâu? Làm bằng cách nào?

Rồi những lần em xuất hiện tại công ty, chủ động hẹn gặp tôi để xin tư vấn – nhưng thường đến trễ. Tôi không dễ dàng bỏ qua điều này. Đã có lần tôi nói thẳng: “Lần sau đến muộn chỉ một phút, chị sẽ huỷ lịch, mời em về.” Từ đó, em luôn đến sớm 15-30 phút, có hôm ở lại làm việc đến tận tối muộn. Có lần tôi thấy em rưng rưng nước mắt sau một buổi bị “mắng” liên tục – nhưng em không than trách, không bỏ cuộc.

Càng ngày, tôi càng nhận ra ở em một tinh thần trách nhiệm rất rõ ràng: đi khắp nơi cùng tôi, âm thầm hỗ trợ mọi việc lớn nhỏ, không đòi hỏi quyền lợi, không than vãn, chỉ luôn nghĩ cho Behapy tổng thể, cho anh chị em trong hệ sinh thái, cho cả các đối tác và nhân sự xung quanh. Ở em, tôi thấy được sự trưởng thành vượt xa tuổi đời.

Chín tháng trôi qua, từ một cô gái hướng nội, em giờ đây đã chủ động nói chuyện, giao tiếp, kết nối và lan tỏa giá trị của Behapy không thua gì tôi – thậm chí có phần sâu sắc và cảm xúc hơn. Em nói với tôi rằng: “Em học từ chị rất nhiều – không chỉ từ những điều chị nói, mà từ cách chị làm, cách chị sống, cách chị kết nối và dẫn dắt mọi người.”

Dạo này, em bắt đầu thích uống trà, ăn chay, thiền định – và thú vị là, còn “nghiện” hơn cả tôi. Sáng nay, em nhắn về từ Mộc Châu sau buổi gặp đối tác: “Chị ơi, em thấy mình trưởng thành và bản lĩnh hơn trước rất nhiều. Em tự đi gặp đối tác mà vẫn thấy tự tin, nhất tâm với Behapy. Em thương Behapy lắm chị. Đối tác cũng muốn đồng hành cùng hệ sinh thái của mình nữa…”

Đó là những lời nhắn khiến tôi mỉm cười. Bởi niềm vui và động lực lớn nhất của tôi khi kiến tạo Behapy, không nằm ở những con số hay danh hiệu – mà là được thấy từng thành viên tự hào, gắn bó, yêu thương và nỗ lực vì một nơi mà họ thực sự cảm thấy thuộc về. Một nơi mà mỗi người đều được phát triển từ bên trong, đúng như thông điệp chúng tôi vẫn luôn lan tỏa: Be Healthy – Be Happy.

Có lẽ… bị mắng nhiều cũng có tác dụng rồi, Lưu Phương nhỉ?

Chúng tôi không nhậu, không bia rượu – chỉ là một buổi “nhậu trà ủ lạnh” cùng đồ ăn chay trong không gian thân tình của Quan Tea – nơi mà câu chuyện sáng hôm nay được kể lại, nhẹ nhàng và đầy cảm hứng.

Nguồn: Câu chuyện được chia sẻ bởi Founder Behapy – Chị Đặng Thị Trà Giang
Một lát cắt nhỏ trong hành trình “truyền cảm hứng bằng sự chân thành” tại Behapy.
Ở đây, mọi điều đều giản dị – nhưng không tầm thường.